Cash Vay Tiền: Góc nhìn từ một người 'cày' nhiều năm

Nói đến cash vay tiền, tôi đây cũng thuộc dạng "sống chung với lũ" vài năm nay rồi. Không phải khoe hay dở gì, nhưng cái vòng xoay của tiền bạc, cái cách nó luân chuyển qua tay mình, rồi lại tìm đường quay về, đôi khi cũng khiến người ta suy ngẫm. Dạo này thấy nhiều người hỏi han, cũng có chút tò mò, nên tôi ngồi xuống đây, vắt óc suy nghĩ xem mình có gì hay ho để chia sẻ, chứ không phải để "dạy đời" hay làm màu đâu nhé. Chỉ là, nhiều khi đọc mấy bài viết trên mạng, thấy nó cứ sao sao ấy, khô khan, máy móc, như thể được viết ra từ một cái máy chứ không phải từ tim gan. Nên thôi, tôi thử làm "thợ cày" kể chuyện nghề của mình xem sao.

Tiền bạc đôi khi là thứ "phát tín hiệu"

Thú thật, cái thời đầu, tôi cũng giống nhiều người khác thôi, cứ thấy thiếu thiếu là automático nghĩ đến chuyện vay mượn. Cần gấp một khoản, không đủ, thì tìm cách thôi. Cái cảm giác "cần tiền ngay" nó ám ảnh lắm, nó thôi thúc mình tìm mọi cách. Mà nghĩ lại, đôi khi cái nhu cầu đó nó lại là một tín hiệu, phải không? Tín hiệu cho thấy mình đang có một khoảng trống nào đó trong kế hoạch tài chính, hoặc có thể là một cơ hội đang vụt qua mà mình không đủ sức nắm bắt vì thiếu vốn. Cái khái niệm "cash vay tiền" nó đơn giản là vậy, là công cụ để lấp đầy khoảng trống tạm thời ấy, hoặc là đòn bẩy để mình vươn xa hơn.

Thực tế phũ phàng và những bài học xương máu

Nhưng mà, đời không như là mơ, nhất là với tiền bạc. Có lần, vì quá tin vào lời hứa hẹn, tôi đã lao vào một dự án mà không tính toán kỹ. Kết quả là "bốc hơi" kha khá. Lúc đó, mới thấy cái cảm giác "cháy túi" nó đáng sợ thế nào. Quay cuồng đi vay mượn để gồng gánh, để trả nợ. Cái vòng luẩn quẩn này, nói thật, nó ăn mòn tinh thần lắm. Tôi nhớ như in cái đêm đó, ngồi một mình trong căn phòng vắng, đầu óc quay mòng mòng với những con số, những deadline. Cảm giác bất lực, mệt mỏi nó ùa về. Lúc đó, tôi tự hỏi mình, liệu có cách nào khác không? Liệu mình có thể "khôn" hơn một chút, thay vì "liều" như vậy?

Rồi tôi bắt đầu thay đổi cách nhìn nhận. Không còn xem việc vay tiền là "cứu cánh" nữa, mà là một "công cụ có hai lưỡi". Mình phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan. Quan trọng nhất là phải hiểu rõ khả năng của mình. Cái "khả năng" ở đây không chỉ là thu nhập, mà còn là cái "độ lì" của mình với áp lực. Liệu mình có chịu nổi áp lực trả nợ hàng tháng không? Liệu có những biến cố nào có thể ập đến mà mình chưa lường trước được không?

Mấy chiêu "nhỏ mà có võ" khi cash vay tiền

Sau bao lần "sấp mặt" rồi đứng dậy, tôi cũng rút ra được vài chiêu. Mấy cái này nghe thì đơn giản, nhưng thực sự hiệu quả đấy. Đầu tiên, phải nói không với lãi mẹ đẻ lãi con. Cố gắng trả nợ đúng hạn, hoặc tốt nhất là trả sớm hơn một chút nếu có thể. Cái lãi suất ban đầu nó đã cao rồi, mà để nó sinh sôi nảy nở thì chỉ có nước "khóc tiếng Mán".

Thứ hai, "đừng bỏ hết trứng vào một giỏ". Có nghĩa là, nếu có thể, đừng bao giờ dồn hết "niềm tin" và "hy vọng" vào một chỗ vay. Tìm hiểu nhiều nguồn, so sánh lãi suất, phí dịch vụ, các điều khoản đi kèm. Đôi khi, một chút "đa dạng hóa" trong cách vay mượn lại giúp mình giảm thiểu rủi ro đáng kể.

Thứ ba, và cũng là quan trọng nhất, đừng bao giờ vay mượn khi đang trong cơn bão cảm xúc. Vui quá, buồn quá, giận quá, hay sợ hãi quá… những lúc như vậy, đầu óc mình thường không tỉnh táo. Quyết định vay tiền lúc đó dễ dẫn đến sai lầm lắm. Hãy cho mình thời gian để "hạ nhiệt", suy nghĩ thấu đáo. Đôi khi, chờ đợi một chút lại là giải pháp tốt nhất.

Vài con số để "mổ xẻ"

Nói chuyện lý thuyết thì chán lắm, giờ làm tí số liệu cho "nóng". Theo một báo cáo gần đây (tôi không nhớ chính xác tên, nhưng đại khái là thế), tỷ lệ người trẻ tuổi vay tiền online đã tăng lên đáng kể trong vài năm trở lại đây. Lý do ư? Tiện lợi, nhanh chóng, thủ tục đơn giản. Nghe thì hấp dẫn đấy, nhưng song song đó, tỷ lệ nợ xấu, nợ khó đòi cũng không hề nhỏ. Nó cho thấy một thực tế: sự tiện lợi đôi khi đi kèm với những cái bẫy vô hình mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Cũng có một nghiên cứu khác chỉ ra rằng, đa phần những người rơi vào cảnh nợ nần chồng chất thường là do "chi tiêu không kiểm soát" và "thiếu kiến thức tài chính". Họ coi việc vay tiền như một "tiền lương" vậy, có trước, tiêu trước, rồi tính sau. Cái tư duy này, nó "chết người" lắm.

Lời kết, hay là "lời nhắn nhủ"?

Thôi, nói nhiều quá chắc cũng mệt. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ thế này, cái chuyện "cash vay tiền" nó không xấu, nó chỉ là một công cụ. Quan trọng là ai dùng và dùng nó như thế nào. Đừng vì sự tiện lợi nhất thời mà đánh đổi sự ổn định lâu dài. Hãy tỉnh táo, hãy thông minh, và đừng ngại tìm hiểu, hỏi han. Đôi khi, một cuộc trò chuyện với người có kinh nghiệm, hoặc đơn giản là dành chút thời gian đọc kỹ các điều khoản, có thể cứu bạn khỏi một mớ rắc rối không đáng có.

Tôi vẫn đang "cày" trên cái hành trình này, vẫn đang học hỏi mỗi ngày. Hy vọng những chia sẻ "lẩm cẩm" của tôi hôm nay có thể giúp ích được cho ai đó. Cuộc sống mà, có lúc lên voi, có lúc xuống chó, quan trọng là mình luôn giữ được cái đầu lạnh và trái tim ấm, phải không?